NGƯỜI ĐÀN BÀ TỘI LỖI Phần I
Ga-li mỗi độ xuân sang,
Nhà nhà thết tiệc mở đàng ăn chơi.
Có người biệt phái lòe đời,
Tiệc xuân mở rộng đón người thưởng xuân.
Tao nhân mặc khách xa gần,
Được mời Chúa cũng góp phần chia vui.
Trà thơm rượu ngọt đủ mùi,
Mượn câu chúc tụng đầy vơi chén quỳnh.
Tiệc đang vui bỗng thình lình,
Có người thiếu phụ nép mình bước ra.
Nét sầu in rõ mặt hoa,
Quì ôm chân Chúa lệ sa ròng ròng.
Trông mặt mà bắt hình dong,
2030. Cả phòng chủ khách buồn lòng ngẩn ngơ.
Nàng là cô gái ngây thơ,
Không may chuốc lấy tiếng nhơ xa gần.
Được nghe Lời Chúa đôi lần,
Lời sao nặng cả ngàn cân khó lường :
“Phúc thay lòng dạ tuyết gương,
Được nhìn Nhan Chúa tỏ tường mai sau.”
Lòng càng thêm tủi thêm sầu,
Đời thôi đâu nữa còn đâu là đời !
Làm sao thấy mặt Chúa Trời,
2040. Làm sao nghe được một Lời phân minh ?
Nghĩ mình chua xót nỗi mình,
Làm sao gặp được Thánh Tình hỡi ôi !
Cuộc đời bèo dạt mây trôi,
Trăm năm thôi thế thì thôi còn gì !
Tài mà chi, sắc mà chi !
Hương hoa rồi cũng qua thì hương hoa.
Đời làm khô héo tim ta,
Cho dòng huyết lệ chan hòa từ đây !
Thầy ôi ! Danh Thánh của Thầy,
2050. Khắc sâu vào cõi lòng nầy đã lâu.
Lời Thầy trang trọng nhiệm mầu,
Như vầng ánh sáng giữa bầu trời đêm.
Giọng Thầy dịu ngọt êm đềm,
Nghe sao như lửa cháy tim cháy hồn.
Thầy ôi ! Cứu vớt đời con !
Cho vành trăng khuyết được tròn như xưa.
Con cầu cho kiếp sống thừa,
Được ơn thương xót gặp mùa hồng ân.
Cho con được chết một lần,
2060. Cho con trút sạch nợ nần từ đây.
Cho con được phúc gặp Thầy,
Cho con thấy được một ngày sáng tươi.
Nàng thầm nguyện đến vạn lời,
Ruột tằm tơ rối bời bời héo hon.
Nghe nhà biệt phái Si-mon,
Hôm nay Chúa đặt gót son ghé vào.
Nàng mang tâm sự dạt dào,
Chạy tìm gặp Chúa nghẹn ngào khóc than.
Hai hàng nước mắt chứa chan,
Trên bàn chân Chúa tuôn tràn khôn ngăn.
